MÙA HOA GẠO CHÙA HƯƠNG – SẮC ĐỎ CỦA KÝ ỨC & TÂM LINH

 

Tháng Ba về, khi những cơn mưa phùn bắt đầu thưa dần để nhường chỗ cho cái nắng non hanh hao, cũng là lúc vùng đất Hương Sơn (Mỹ Đức, Hà Nội) khoác lên mình một tấm áo mới. Không còn là sắc trắng tinh khôi của hoa mơ, hoa mận những ngày Tết, Chùa Hương lúc này rực cháy một sắc đỏ nồng nàn, kiêu hãnh của hoa gạo.

Người ta thường nói, hoa gạo là linh hồn của làng quê Bắc Bộ, nhưng hoa gạo ở Chùa Hương lại mang một phong vị rất riêng—một vẻ đẹp giao thoa giữa cõi thực và cõi tâm linh.

Khúc tự tình trên dòng suối Yến.

Ngồi trên con thuyền nhỏ xuôi dòng suối Yến, giữa cái không gian bảng lảng khói sương và tiếng mái chèo khua nước nhịp nhàng, tâm hồn người lữ khách bỗng chốc trở nên tĩnh tại. Hai bên bờ, những gốc gạo cổ thụ sừng sững như những tháp canh thời gian. Thân cây xù xì, bạc phếch vì sương gió, nhưng trên những cành khẳng khiu ấy lại thắp lên hàng ngàn "ngọn nến" đỏ rực.

Sắc đỏ của hoa gạo không rực rỡ một cách gắt gỏng mà thâm trầm, đằm thắm. Nó như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả một vùng non nước xanh ngắt, soi bóng xuống dòng suối trong veo, tạo nên một bức tranh thủy mặc vừa hùng vĩ, vừa nên thơ.

Sắc đỏ của lòng thành kính

Đi dọc con đường vào động Hương Tích hay lối lên chùa Thiên Trù, ta dễ dàng bắt gặp những bông hoa gạo rụng xuống bên bậc đá rêu phong hay vương trên mái ngói cong vút của những ngôi đền cổ. Hoa gạo không rụng từng cánh đơn lẻ; nó rơi cả đóa, xoay tròn trong không trung như những chiếc chong chóng đỏ trước khi nhẹ nhàng chạm đất.

Dường như, mỗi bông hoa rơi xuống đều mang theo một ý niệm về sự buông bỏ và dâng hiến. Có những người đi lễ dừng chân, nhặt lấy một bông hoa gạo đỏ tươi đặt trang trọng lên hốc đá hay dưới chân tượng Phật. Sắc đỏ ấy bỗng chốc trở thành biểu tượng của lòng thành, của niềm hy vọng về một mùa màng tươi tốt, một cuộc sống ấm no như chính tên gọi "gạo" thân thương của nó.

Một khoảng lặng giữa hội hè

Chùa Hương tháng Ba vẫn tấp nập khách hành hương, nhưng sự hiện diện của hoa gạo dường như làm nhịp sống nơi đây chậm lại một nhịp. Giữa tiếng chuông chùa ngân vang hòa cùng mùi hương trầm thoang thoảng, sắc hoa gạo nhắc nhở con người ta về sự tuần hoàn của tạo hóa

Hoa nở rồi tàn, nhưng cái sắc đỏ rực cháy ấy đã kịp để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng người, như một lời hẹn ước của mùa xuân.

Kết thúc chuyến hành trình, khi con thuyền rời bến đò Đục, ngoảnh lại nhìn dãy núi mờ xa, ta vẫn thấy những chấm đỏ thấp thoáng giữa màn sương.

Mùa hoa gạo Chùa Hương không chỉ là một mùa hoa, mà là một khoảng trời ký ức, một nét vẽ bình yên giữ trọn hồn quê giữa chốn cửa Phật linh thiêng.